Làm thế nào để thư giãn với đám trẻ con xung quanh?


E-nest dịch theo bài viết của Brian Han trên trang Lifehack.org.

Bạn sẽ rất thư giãn khi người khác chạy vòng quanh bạn, nhưng không còn dễ chịu như thế khi đó là nhóc con của bạn, – và “nhóc” tôi nói ở đây là ở độ tuổi từ 3 đến 6.

Nếu bạn là cha mẹ và đang ở trong một khu vui chơi đầy ắp con nít, và bất ngờ bạn nghe một tiếng khóc chói tai hay âm thanh của một cơn cuồng nộ khủng khiếp, không có gì nhẹ nhõm bằng lúc đó bạn thấy thủ phạm không phải con mình.

Nhưng nếu nó chính là con bạn thì sao?

Có phải bạn thuộc dạng phụ huynh khác thường? Hay bạn lúc nào cũng phập phồng lo sợ vì con mình sẽ cư xử tồi tệ, bị tai nạn hoặc gây ra một mớ lộn xộn khủng khiếp?

Đó chính là tôi đấy.

Mặc dù vậy, qua nhiều năm tôi đã cảm thấy khá hơn với những hướng dẫn cơ bản sau đây:

Ngừng theo dõi

Trong những năm gần đây, việc được nuôi dạy bằng cách theo dõi gắt gao ở trường học đã có ảnh hưởng rất lớn. Kiểu nuôi dạy này bao gồm việc liên tục quanh quẩn bên trẻ con, giám sát chặt chẽ từng hoạt động nhỏ nhất của chúng. Mặc dù tôi hiểu mỗi đứa con rứt ruột đẻ ra đều rất quý báu, nhưng cách làm như vậy không chỉ làm con trẻ nghẹt thở mà còn gây ra cho các bậc cha mẹ sự căng thẳng không thể chịu nổi.

Khi bắt đầu nghiên cứu phương pháp nuôi dạy con cái một cách nghiêm túc, dần dần tôi nhận thấy rằng thật sự 2 đứa con trai của tôi (3 tuổi và 5 tuổi) kiên cường hơn là vẻ ngoài của chúng, rằng chúng không cần sự cổ vũ liên hồi hoặc chỉ dẫn tích cực khi chúng đang chơi, và cái đám lộn xộn mà chúng bày ra (kể cả trên người hoặc quanh nhà/ trên xe) hiếm khi thay đổi được.

Quan trọng hơn nữa, khi ngừng “giám sát”, tôi cũng nhận ra rằng, càng tận hưởng cảm giác nghỉ ngơi bên cạnh con cái thì nỗi lo lắng theo dõi từng bước chân của chúng lại càng bớt đè nặng lên vai tôi.

Tôn trọng đồng hồ của trẻ

Các bậc cha mẹ luôn muốn con cái phải tuân thủ ngay lập tức các yêu cầu của mình. Thật không may, trẻ con thường không đáp ứng đề nghị trong vài lần đầu tiên (nếu chỉ có nhiêu đó). Điều này tự nhiên dẫn đến việc cha mẹ lặp đi lặp lại (“đánh răng đi con”, “dọn đồ chơi đi”, “tắt TV nào”), và sau mỗi lần nhắc thì lại càng bực mình hơn. Sự kéo dài này giúp tôi nhận ra rằng, dù vậy, trong những trường hợp như thế, các con không cố tình không nghe lời, chỉ đơn thuần là làm theo đồng hồ bên trong của chúng.

Trong khi tôi đếm từng giây theo đồng hồ Greenwich sau mỗi yêu cầu của mình, suy ngẫm xem lý do tại sao những yêu cầu của mình không được đáp ứng, thông thường mấy đứa con trai của tôi nghe thấy hết những câu tôi bảo, nhưng chúng quyết định sẽ làm điều đó sau những trò chúng đang làm lúc đấy, như lắp ráp bộ Transfomer, nhồi nhét một con gấu Teddy vào ngăn kéo nhà bếp hoặc chơi xong một ứng dụng iPad mà tôi không bao giờ biết mình có trong máy. Vấn đề là, cuối cùng, chúng sẽ làm, chỉ có điều là không trong khoảng thời gian mà tôi áp đặt. Mặt khác, tôi càng lặp đi lặp lại thì chúng rõ ràng lại càng muốn chống đối vì những lời nhắc lại đó giống như nước đổ lá khoai (nguyên văn là kiểu âm thanh nền mờ nhạt, nghĩa bóng đại khái là những âm thanh vang lên đều đều, không gây sự chú ý – F-Corner).

Vì vậy, hãy nói cho con trẻ biết là chúng phải làm gì bằng một thái độ nhất định – trái với một số suy nghĩ của những người trẻ tuổi, tôi tin rằng bạn có quyền làm điều đó như một phụ huynh. Tuy nhiên, hãy cho phép con trẻ có cơ hội thực hiện trong khoảng thời gian riêng của chúng. Điều này không chỉ loại bỏ cảm giác quá lo lắng, mà còn giúp bạn tránh đi nỗi sợ trở thành “cha mẹ mè nheo” trong mắt con của bạn.

Hít sâu và mỉm cười

Ngoài đồng hồ của con, cha mẹ còn cần phải tôn trọng trẻ em như là những người tí hon với cá tính và phong cách riêng. Do đó, (ít nhất là theo kinh nghiệm của tôi) hiếm khi chúng sẽ cư xử một cách hoàn hảo theo tiêu chuẩn hoặc cảm xúc riêng của bạn. Một khi bạn chấp nhận điều đó, cách duy nhất để thư giãn xung quanh trẻ con là hãy xác định giới hạn không thương lượng và sau đó cho phép con bạn thoải mái trong phạm vi đã được quy định.

Tất nhiên, trong phạm vi giới hạn đó chúng vẫn sẽ làm những việc gây cho bạn sự khó chịu hay lo lắng. Tuy nhiên, đó là nơi mà kỹ thuật “hít thở và mỉm cười” phát huy tác dụng, kỹ thuật này đơn giản nhưng mạnh mẽ, luôn luôn đặt mọi thứ trong bối cảnh thích hợp và làm cho bạn thấy may mắn khi có chúng là con của chính mình.

Trẻ con ở độ tuổi từ 3 đến 6, bản chất của chúng là những sinh vật dễ bị kích động và hoàn toàn xa lạ với khái niệm “thư giãn” – điều thú vị là chúng lại rất dễ chịu và dễ uốn nắn. Một trong những cách chúng học là quan sát cha mẹ cư xử như thế nào. Vì vậy, thay vì vô tình có những trạng thái cảm xúc kích động làm tổn thương con, hãy học cách thư giãn bên cạnh chúng. Điều đó sẽ rất tốt cho con bạn phát triển nhận thức về tính cách của bạn, và hết sức quý giá cho cảm xúc của chính bạn.

(Đã được bạn TTT chỉnh sửa)

Làm thế nào để dạy con trẻ về chuyện tiền bạc?


Enest dịch theo bài viết của Shannon R trên trang www.howskills.com

Con trẻ biết rất ít về chuyện tiền bạc và cách ra những quyết định tài chính sáng suốt, vì vậy tất cả việc chi tiêu và tiết kiệm sẽ tùy thuộc vào việc bạn giáo dục chúng như thế nào. Giáo dục con trẻ ngay bây giờ sẽ giúp chúng xây dựng nền tảng vững chắc cho tài chính trong tương lai. Bắt đầu vào khoảng 4-5 tuổi chúng đã sẵn sàng để bắt đầu học về chuyện tiền bạc.

Hãy cân nhắc những cách dưới đây, nó sẽ giúp bạn dạy con làm thế nào sử dụng tiền một cách có trách nhiệm.

1. Nói chuyện với con trẻ về thẻ tín dụng khi bạn dùng thẻ để mua sắm. Giải thích cách nó họạt động và các hóa đơn cần phải được thanh toán vào cuối tháng. Chỉ cho chúng biết lãi suất là gì và cách tính lãi suất cộng dồn khi trả chậm.

2. Đưa cho trẻ một khỏan tiền nhỏ cho những việc đặc biệt, nhưng không trả tiền cho những việc cơ bản như dọn giường. Trả tiền cho những công việc vượt quá trách nhiệm hàng ngày của chúng như dọn sạch tủ quần áo hay cắt cỏ trong vườn

3. Mở một tài khỏan tiết kiệm cho trẻ. Giúp chúng điền vào phiếu gửi tiền, và dẫn chúng đi ngân hàng với bạn để tự nộp tiền vào tài khoản.

4. Hãy xem xét việc tiết kiệm của trẻ để khuyến khích chúng để dành tiền.

5. Hướng dẫn con trẻ cách so sánh các cửa hàng. Khi chúng bày tỏ sự tha thiết với một món đồ chơi nào đó, hãy ghi lại giá tại một số cửa hàng và giá bán trên mạng. Con bạn chắc chắn sẽ bất ngờ với khoản tiền tiết kiệm được chỉ với một chút tìm kiếm.

6. Khuyến khích sự hăng say làm việc. Chỉ cho con bạn thấy sự quan trọng của làm việc chăm chỉ và cố gắng hết sức mình. Những người làm việc chăm chỉ sẽ kiếm được nhiều tiền hơn những người lười biếng.

7. Giúp con bạn xác định mục đích sử dụng tiền. Có mục đích sẽ giúp con trẻ ra quyết định, học các nguyên tắc và làm việc cật lực để thành công. Quá trình này cũng sẽ giúp con trẻ phát triển sự tự tin và lòng tự trọng.

8. Làm một tấm gương tốt với những thói quen sử dụng tiền của chính bạn. Hãy lập một quỹ nếu bạn vẫn chưa có. Hãy để cho con bạn xem bạn đã lập kế hoạch tiết kiệm cho những thứ bạn muốn có nhưng không đủ tiền để mua được ngay lập tức như thế nào.

9. Dạy con bạn tầm quan trọng của việc cho đi. Giúp chúng khám phá cảm giác thích thú khi quyên góp một ít tiền của chính chúng vào một tổ chức từ thiện.

Những dấu hiệu cảnh báo


E-nest dịch theo bài viết trên trang chrisguillebeau.com

Mọi người xung quanh sẽ chiếm đoạt cuộc đời bạn nếu bạn để cho họ làm điều đó. Vậy họ làm điều đó như thế nào?

Bước 1: Họ bắt đầu bằng cách lấy chiếm lấy thời gian của bạn.

“Điều này sẽ chỉ mất một phút …”

“Chúng ta có thể có một cuộc gọi ngắn để thảo luận không …”

“Chúng tôi muốn sự tham gia của cậu vào…”

Khi họ gửi một tin nhắn ở một nơi chỉ để bảo rằng họ có tin nhắn cho bạn ở một nơi khác, bạn biết bạn đang thật sự gặp rắc rối rồi. Hãy coi chừng!

Bước 2: Họ tiếp tục đặt sự ưu tiên của họ trước những việc của bạn.

“Chúng ta cần thực hiện điều này ngay lập tức.”

“Việc này rất gấp.”

Sau đó một giờ lại bắt đầu hỏi thăm: “Cậu đã nhìn sơ nó chưa?”

(Lưu ý: Đừng nhầm lẫn chuyện gấp với chuyện quan trọng. Hãy đọc thêm: Việc bạn không biết lập kế hoạch không phải là chuyện gấp của tôi.)

Bước 3: Họ cho rằng họ hiểu biết hơn bạn.

“Hãy để tôi giúp bạn một số lời khuyên miễn phí.”

“Tôi biết bạn phải làm gì.”

“Đây sẽ là một việc có lợi cho cả hai chúng ta.”

(Lưu ý: Đa số trường hợp, khi mọi người nói việc này sẽ có ích cho bạn, thật sự điều họ nghĩ là: “Điều này sẽ giúp tôi, nhưng chúng ta cứ giả vờ là nó cũng sẽ giúp bạn đi”.

Bước 4: Khi bạn từ chối yêu cầu của họ, họ sẽ cố gắng làm cho bạn cảm thấy mình tồi tệ.

“Tôi không hiểu lắm lý do tại sao bạn lại từ chối cơ hội tuyệt vời này.”

“Tôi thực sự cần sự giúp đỡ của bạn để đảm bảo dự án này thành công.”

“Chúng ta có thể nói về lý do tại sao bạn không cảm thấy điều này là phù hợp?”

***

Đôi khi, chúng ta để cho mọi người kiểm soát cuộc sống chúng ta khi tin tưởng giao cho họ quyền đó. Chúng ta thừa nhận rằng mọi người hiểu biết hơn chúng ta. Chúng ta chấp nhận rằng những việc gấp gáp của người khác quan trọng hơn của chúng ta.

Câu trả lời là ngừng ngay việc tin vào những điều đó và hãy bắt đầu xây một rào chắn.

Bạn hãy bắt đầu bằng cách quyết định cho chính mình một vẻ ngoài thành công. Lập các quy tắc của riêng bạn. Hãy rõ ràng về những gì bạn muốn và làm thế nào bạn để đạt được nó.

Bạn tiếp tục bằng cách xác định các cam kết. Nếu 9/10 các cuộc thư thoại là một sự lãng phí thời gian, tại sao phải bận tâm lắng nghe tất cả? Nếu bạn biết cuộc họp sẽ không hiệu quả, tại sao bạn phải tham dự? Nếu bạn không muốn bị phân tâm bởi các phương tiện truyền thông, đừng đăng nhập.

Dưới đây là năm từ mạnh mẽ mà bạn có thể sử dụng để giành lại quyền kiểm soát: “Xin lỗi, bây giờ tôi không rảnh.” (“Sorry, I’m not available right now.”)

Và điều gì sẽ xảy ra với bạn? Hãy kể cho chúng tôi nghe.

9 kỹ năng thiết yếu trẻ em cần phải học


E-nest dịch theo bài viết của Leo Babauta trên trang zenhabits.net

Trẻ em trong hệ thống trường học ngày nay không được chuẩn bị tốt cho thế giới ngày mai.

Là một người đã đi từ thế giới doanh nghiệp và thế giới chính phủ đến với một thế giới trực tuyến luôn thay đổi, tôi biết rõ làm thế nào mà thế giới của ngày hôm qua thay đổi chóng mặt như thế. Tôi được đào tạo trong ngành công nghiệp báo chí, nơi mà tất cả chúng ta tin rằng chúng ta sẽ là mãi mãi có liên hệ với nhau – và bây giờ tôi tin rằng nếu cứ đi theo con đường cũ đó sẽ là một sai lầm.

Thật không may, tôi được giáo dục trong một hệ thống trường học tin rằng thế giới tồn tại này sẽ vẫn cơ bản giống nhau, với những thay đổi nhỏ chỉ trong ngành thời trang. Chúng ta được đào tạo kỹ năng để đáp ứng đòi hỏi những ngành nghề của những năm 1980, không phải là những gì có thể xảy ra vào những năm 2000.

Và điều đó có nghĩa là, không ai thật sự có thể biết cuộc sống sẽ như thế nào trong 20 năm tới kể từ bây giờ. Hãy tưởng tượng những năm 1980, khi máy tính cá nhân mới xuất hiện, khi máy fax là công cụ truyền thông tiên tiến, lúc đó chúng ta đã nghĩ Internet là sản phẩm của những nhà viết truyện khoa học viễn tưởng như William Gibson.

Chúng ta không có ý tưởng gì về những gì thế giới sẽ dành tặng cho chúng ta.

Và hiện tại chúng ta vẫn không biết. Chúng ta sẽ không bao giờ biết. Chúng ta sẽ không bao giờ có khả năng tiên đoán được tương lai; và như thế, nuôi dạy và giáo dục trẻ em theo kiểu chúng ta có ý tưởng về những gì sẽ xảy ra ở tương lai không phải là ý niệm thông minh nhất.

Làm thế nào để chuẩn bị cho trẻ em những kiến thức cho một thế giới không thể đoán định, chưa được biết đến? Hãy dạy chúng cách điều chỉnh, đối phó với sự thay đổi, chuẩn bị sẵn sàng cho bất cứ điều gì có thể xảy ra chứ không chuẩn bị cho những việc cụ thể nào.

Điều này đòi hỏi một cách tiếp cận hoàn toàn khác để nuôi dạy và giáo dục trẻ em. Nó có nghĩa là phải bỏ đi tất cả những ý tưởng cũ, và tái phát minh mọi thứ.

Người vợ tuyệt vời Eva của tôi (vâng, tôi là một người đàn ông rất may mắn) và tôi hầu như đã làm được điều này. Chúng tôi huấn luyện tại nhà cho con chúng tôi – chính xác hơn, chúng tôi không rèn luyện họ. Chúng tôi dạy chúng tự tìm hiểu, mà không truyền lại những kiến thức của chúng tôi, và kiểm tra dựa trên kiến thức của chúng.

Phải thừa nhận, đây là một ý tưởng cực kỳ mới, và hầu hết chúng tôi, những người được trải nghiệm với sự không rèn luyện, sẽ thừa nhận rằng chúng tôi không có tất cả những câu trả lời, và không có một tập hợp những “thực hành tốt nhất”. Nhưng chúng tôi cũng biết rằng chúng tôi đang học cùng với con chúng tôi, và không biết có thể là một điều tốt – đó là một cơ hội để tìm hiểu, không cần dựa vào những phương pháp chưa chắc là tối ưu đã có sẵn.

Tôi sẽ không đi quá xa vào phương pháp ở đây, vì tôi thấy họ không quan trọng bằng ý tưởng. Một khi bạn có một vài ý tưởng thú vị để làm thử, bạn có thể tìm ra vô số phương pháp, và như thế những phương pháp của tôi đưa ra sẽ quá hạn chế.
Thay vào đó, chúng ta hãy nhìn vào một tập hợp những kỹ năng cần thiết mà tôi tin rằng trẻ em nên học hỏi, những kỹ năng này sẽ chuẩn bị tốt nhất cho bất kỳ thế giới nào trong tương lai. Tôi dựa vào những điều tôi đã học được trong ba ngành công nghiệp khác nhau, đặc biệt là thế giới của những doanh nghiệp trực tuyến, xuất bản trực tuyến, sống trực tuyến … và quan trọng hơn, những gì tôi đã học được về cách nắm được, cách làm việc và cách sống trong một thế giới không bao giờ ngừng thay đổi.

1. Đặt câu hỏi. Điều chúng tôi mong mỏi nhất ở con chúng tôi, như người mới học, là có thể tự học. Tự dạy cho mình bất cứ điều gì. Bởi vì nếu như thế, sau đó chúng tôi không cần phải dạy cho chúng tất cả mọi thứ – bất cứ điều gì cần phải biết trong tương lai, chúng có thể tự học. Bước đầu tiên trong cách học tự dạy cho mình bất cứ điều gì là học đặt câu hỏi. May mắn thay, trẻ em làm điều này rất tự nhiên – niềm hy vọng của chúng tôi chỉ đơn giản là khuyến khích điều đó. Một cách tuyệt vời để làm điều này là mô phỏng nó. Khi bạn và con bắt gặp một sự việc mới, hãy đặt những câu hỏi, và nghĩ ra những câu trả lời với chúng. Khi chúng đặt câu hỏi, hãy khen con bạn thay vì trừng phạt (bạn có thể ngạc nhiên vì có rất nhiều người lớn không khuyến khích đặt câu hỏi).

2. Giải quyết vấn đề.
Nếu một đứa trẻ biết cách giải quyết vấn đề, nó có thể làm bất cứ nghề nào. Một công việc mới có thể đáng sợ đối bất cứ ai trong chúng ta, nhưng thật sự nó chỉ là một vấn đề khác cần được giải quyết. Một kỹ năng mới, một môi trường mới, những yêu cầu mới … tất cả chỉ đơn giản là những vấn đề cần được giải quyết. Dạy con bạn giải quyết vấn đề bằng cách đưa ra những cách giải quyết vấn đề đơn giản, sau đó cho phép nó tự giải quyết những vấn đề đơn giản của mình. Không ngay lập tức giải quyết tất cả vấn đề của con bạn – hãy để cho chúng nghịch ngợm và thử giải quyết bằng vài cách, và hãy khen thưởng chúng vì những cố gắng này. Cuối cùng, con bạn sẽ phát triển sự tự tin đối với khả năng giải quyết vấn đề, và sau đó không có gì nó không thể làm.

3. Thực hiện dự án. Là một doanh nghiệp trực tuyến, tôi biết rằng công việc của tôi là một loạt các dự án, đôi khi có liên quan với nhau, đôi khi nhỏ và đôi khi lớn (thường là một nhóm các dự án nhỏ hơn). Tôi cũng biết rằng không có dự án nào mà tôi không thể giải quyết, bởi vì tôi hoàn thành rất nhiều dự án. Bài viết này là một dự án. Viết một cuốn sách là một dự án. Bán cuốn sách đó là một dự án khác. Làm việc trên các dự án với con bạn, để cho nó thấy một dự án được thực hiện như thế nào khi làm việc với bạn, sau đó cho phép nó tự làm nhiều hơn và nhiều hơn nữa. Khi nó đã tự tin, hãy để nó tự thực hiện. Chẳng bao lâu, sự hiểu biết về một loạt dự án sẽ kích thích được nó.

4. Tìm kiếm niềm đam mê. Những điều thúc đẩy tôi không phải là mục tiêu, không phải là kỷ luật, không phải là động lực bên ngoài, không phải là phần thưởng mà đó là niềm đam mê. Khi tôi đang phấn khích và tôi không thể ngừng suy nghĩ về điều gì đó, tôi chắc chắn sẽ nhảy bổ vào nó với sự cam kết hoàn toàn, và hầu hết những lần đó tôi đều hoàn thành dự án và yêu thích làm điều đó. Hãy giúp con bạn tìm thấy những điều nó đam mê – sẽ có rất nhiều thứ và hãy tìm kiếm những thứ kích thích nó nhất, và giúp nó thật sự thưởng thức những điều đó. Đừng nản lòng với bất cứ sự thích thú nào – hãy khuyến khích chúng. Đừng vứt bỏ niềm vui của chúng mà hãy khen thưởng.

5. Độc lập.
Trẻ em nên được dạy cách dần dần đứng trên chân của mình. Từng chút một, dĩ nhiên. Dần dần khuyến khích chúng tự làm những việc riêng. Dạy chúng cách làm điều đó như thế nào, làm mẫu, giúp chúng làm, giúp đỡ ít hơn, sau đó cho phép nó được tự làm sai Đưa chúng sự tự tin vào bản thân bằng cách cho phép chúng thưởng thức một loạt thành công, và cho phép chúng giải quyết những thất bại. Một khi chúng học được cách tự lập, chúng sẽ biết rằng chúng không cần một giáo viên, cha mẹ, hoặc một ông sếp để nói cho chúng biết phải làm gì. Chúng có thể quản lý bản thân, tự do, và tìm ra hướng mà chúng cần để giải quyết những vấn đề của mình.

6. Tự cảm thấy hạnh phúc. Quá nhiều người trong số cha mẹ chúng ta nâng niu con trẻ, kiểm soát chặt chẽ, làm chúng hạnh phúc bằng cách dựa vào sự có mặt của cha mẹ. Khi đứa trẻ lớn lên, chúng không biết làm thế nào để được hạnh phúc. Chúng ngay lập tức phải kè kè với cô bạn gái hay bạn bè. Nếu thất bại, chúng đi tìm hạnh phúc ở bên ngoài – mua sắm, ăn uống, chơi game, lên internet. Nhưng nếu một đứa trẻ học từ rất sớm rằng nó có thể hạnh phúc một mình, chơi nhạc, đọc sách và tưởng tượng, nó sẽ có một trong những kỹ năng có giá trị nhất. Cho phép con bạn ở một mình từ khi còn nhỏ. Cho nó sự riêng tư, thời gian (chẳng hạn như buổi tối) khi cha mẹ và con cái đều có thời gian một mình.

7. Lòng trắc ẩn. Một trong những kỹ năng cần thiết nhất. Chúng ta cần kỹ năng này để làm việc tốt với những người khác, để chăm sóc người khác hơn chăm sóc mình, để hạnh phúc bằng cách làm cho người khác hạnh phúc. Lòng trắc ẩn chính là chìa khóa. Hãy thương yêu con bạn và người khác trong mọi lúc. Chỉ cho chúng sự cảm thông bằng cách hỏi chúng nghĩ gì về cảm giác người khác, và nói ra ý nghĩ về việc bạn nghĩ thế nào về việc người khác cảm thấy. Tận dụng mọi cơ hội để giảm bớt sự đau khổ của người khác khi bạn có thể, làm thế nào để làm cho người khác hạnh phúc hơn với từng sự quan tâm nhỏ, làm thế nào để có thể làm cho chính bạn hạnh phúc hơn.

8. Sự khoan dung. Thông thường, chúng ta lớn lên trong một khu vực cách biệt, nơi mà hầu hết mọi người đều giống nhau (ít nhất là ở vẻ bề ngoài), và khi chúng ta tiếp xúc với những người khác nhau, điều đó có thể gây khó chịu, sốc, và bắt đầu sợ hãi. Cho con bạn tiếp xúc với nhiều người khác nhau, từ khác nhau về chủng tộc, đến khác nhau về giới tính, điều kiện khác nhau về tinh thần. Cho chúng thấy rằng không phải chỉ đồng ý với sự khác biệt, mà còn nên tôn vinh sự khác biệt, và chính sự đa dạng đó là điều làm cho cuộc sống này thật sự tươi đẹp.

9. Đối phó với sự thay đổi. Tôi tin rằng điều này sẽ là một trong những kỹ năng cần thiết nhất khi con chúng ta lớn lên, khi thế giới luôn luôn thay đổi và nếu chúng có thể chấp nhận sự thay đổi, có thể đối phó với sự thay đổi, có thể điều chỉnh dòng chảy sự thay đổi, đó sẽ là một lợi thế cạnh tranh. Đây là một kỹ năng tôi vẫn còn đang tự học, nhưng tôi thấy rằng nó giúp tôi rất nhiều, đặc biệt là so với những người chống lại hoặc sợ sự thay đổi, những người đã đặt ra mục tiêu, kế hoạch và cố gắng cứng nhắc tuân thủ, trong khi tôi thích ứng với thay đổi cảnh quan. Trong một môi trường thay đổi, cứng nhắc không giúp ích bằng tính linh hoạt, linh động. Một lần nữa, tận dụng mọi cơ hội tập kỹ năng cho con bạn là điều rất quan trọng, và cho chúng thấy rằng thay đổi là có thể được, bạn có thể điều chỉnh, bạn có thể nắm lấy những cơ hội mới mà trước kia không có, điều đó phải được ưu tiên. Cuộc sống là một cuộc phiêu lưu, và nhiều thứ sẽ diễn ra sai lệch, trở nên khác đi với bạn mong đợi, và sẽ phá vỡ bất cứ kế hoạch nào bạn đặt ra – và đó là một phần của sự kích thích.

Chúng ta không thể trao cho con cái đầy đủ dữ liệu để nghiên cứu, một nghề nghiệp để chuẩn bị, khi chúng ta không biết tương lai sẽ mang lại điều gì. Nhưng chúng ta có thể chuẩn bị cho chúng thích ứng với bất cứ điều gì, để tìm hiểu bất kỳ điều gì, để giải quyết bất cứ điều gì, và trong khoảng 20 năm tới, chúng sẽ cảm ơn chúng ta vì điều đó.

Những hướng dẫn giúp người độc thân không buồn chán trong ngày Valentine (2)


E-nest dịch từ bài viết của Riss Nickel trên blog http://reasonablyludicrous.com. Ảnh trong bài từ bản gốc.


NÊN

Ăn cho qua đi cơn đau. Và nếu bạn muốn giặt quần áo, hãy làm đi! Có ai thấy đâu. Bạn có thể làm mọi thứ lộn xộn và tự hủy hoại như bạn muốn. Đó là cơ thể bạn – và giờ đây bạn không cần chia sẻ nó với bất cứ ai nữa. Hãy nhồi nhét gà chiên và chocolate cả ngày! Vâng, có lẽ không cần chocolate. Cô ấy đã từng rất yêu chocolate.

KHÔNG NÊN

Hẹn hò buổi đầu tiên vào ngày Valentine? Bạn sao thế, mất trí à? Hôm đó quá nhiều áp lực. Nếu cuộc hẹn diễn ra, toàn bộ những thứ xung quanh sẽ bắt đầu một cách rất lãng mạn và nó sẽ làm bạn cảm thấy bắt buộc phải thực hiện đến cùng cuộc hôn nhân này. Nhưng làm thế nào để duy trì mối quan hệ này cho tốt đẹp? Tại sao cô ấy lại đồng ý gặp bạn vào hôm nay trong tất cả các ngày của năm? Cô ấy có dùng bạn để lấp vào khoảng trống trong cuộc sống vô nghĩa của cô ấy? Bạn có cùng mục đích giống cô ấy không? Cô ấy mong đợi điều gì? Nếu bạn thất bại, cô có quan tâm không khi lúc đó bạn bật khóc? Tốt hơn hết là chỉ cần tránh toàn bộ những điều đó.

KHÔNG NÊN

Gọi điện cho cha mẹ. Họ có thể sẽ cố gắng an ủi bạn, và có cha mẹ bên cạnh đôi khi là một cảm giác khủng khiếp. Nếu không phải vậy, họ sẽ quấy nhiễu bạn về việc bạn không có bạn trai, lặp đi lặp lại những thứ chán ngắt như “cháu ngoại” và “làm sao có ai có thể yêu một người bề bộn như con không?”

NÊN

Tự gửi hoa cho mình. Không có gì hơn được một bó hoa để làm sáng bừng ngày của bạn và/hoặc một căn phòng đầy những kỷ niệm thê thảm.

KHÔNG NÊN

Nói cho ai biết.

NÊN

Dành thời gian xứng đáng với đồ chơi yêu thích của bạn.(=)) – E-nest) Nó sẽ không bao giờ có thể rời bỏ bạn – vì bạn đã tháo pin ra rồi.

NÊN

Cảm thấy một cơn phẫn nộ lành mạnh. Tại sao bạn phải cố gắng thỏa mãn một ngày lễ mà nguồn gốc của nó lộn xộn đến nỗi các giáo viên tiểu học của bạn cũng không hiểu. Có cái gì mà một linh mục tử vì đạo thế kỷ thứ 8 phải làm với những trái tim chocolate và những bó hoa có giá đắt trên trời? (Ngày Valentine – E-nest) Cũng chả có gì lôgic ở đây với một con thỏ đẻ nhiều trứng hay một ông béo bụng tụt xuống từ ống khói cả, thế nên bạn có quyền lơ chúng đi. (Lễ Phục sinh và Giáng sinh – E-nest). Một đứa trẻ tròn trịa bay lượn với một cây cung và mũi tên? Chẳng thế nào bạn có thể lãng mạn nữa với những suy nghĩ đó lơ lửng quanh bạn. Thực tế, điều tốt nhất là bạn hãy quên luôn sự tồn tại của ngày lễ này. Từ bây giờ trở đi, hãy gọi ngày 14/02 là “Ngày Bình thường”, khi mà tất cả những người đàn ông và phụ nữ trên thế giới đều đi làm, về nhà, và đêm đó, được nàng tiên đau đầu, người có phép thuật với một đám bụi yêu tinh ghé thăm, gửi cho bạn lời xin lỗi vì sự “quá mệt mỏi” đêm nay, bạn yêu quý.

Và bạn có ngày hôm nay. Với những hướng dẫn cực đơn giản này, bạn sẽ có thể tránh được sự đau đớn mà ngày lễ đầy áp lực này nghĩ ra và trao cho tất cả chúng ta. Chúc bạn may mắn! Và hãy có một Ngày Bình Thường hạnh phúc!

(hết)

Dịch nhảm tặng cho mình và các bạn còn độc thân tình cờ ghé qua đây. :X